What will come will come!
1. Sự rời đi
Có sự rời đi nào khiến bạn luyến tiếc? Bạn từng là người ở lại? Hay bạn là người rời đi? Dù muốn hay không thì ai cũng sẽ có đáp án cho hai câu hỏi đó.
- Dù có gắng bó đủ lâu với một công việc thì cũng đến lúc chia tay đồng nghiệp (hoặc đồng nghiệp chia tay bạn)
- Dù có thân thiết sâu sắc với một ai đó thì cũng đến lúc mối quan hệ dần nhợt nhạt
- Hay dù có bao dung đến đâu đi chăng nữa thì cũng đến lúc chính bạn phải lựa chọn xa-cách-hóa với những cá thể độc-hại (toxic)
Nếu quay trở lại ba năm trước, thì việc mất mát một ai đó cần rất lâu để nguôi ngoai, dù họ vẫn còn đó. Giờ thì nhanh hơn rồi! Không phải vì tôi không còn quan tâm họ, yêu thương họ, hay đơn giản là thích họ, nhưng vì giờ đây, tôi biết rằng mỗi sự rời đi đều là cần thiết.

2. Quá nghĩ
Quá nghĩ, còn được gọi là overthinking. Nghĩ thì tốt nhưng nghĩ nhiều thì chưa chắc. Đã có đôi lần sự quá nghĩ khiến mình trở nên do dự trước những quyết định.
Rời đi không phải cắt cụt nhánh non đang mơn mởn. Mà là khi chiếc cành được ghép vào gốc ban đầu đã sinh sôi đủ rễ, cần được trồng xuống một vùng đất mới. Cành cây đó sẽ trở thành một thân mới. Cây cho màu xanh, cây cho bóng mát, cây cho hoa, cây cho quả… tùy vào mỗi người.
Sự rời đi không để lại một lỗ trống hoác trong lòng. Thật ra, mỗi một người ta nói lời tạm biệt đều để lại một cái hạt. Những cuộc trò chuyện, vài chuyến đi chơi, mấy lần tan làm lê la quán quen… đều là kỉ niệm, đều là trải nghiệm.
3. Bình thản
Thật ra, hai mục trên được viết vào tháng Năm 2025. Còn mục này được viết vào ngày Thứ Hai cuối cùng của năm 2025 Âm lịch.
Bình thản xin được dùng với nét nghĩa “tự nhiên như thường, không có gì xao xuyến” (Theo Từ điển Tiếng Việt, Hoàng Phê chủ biên, bản 2021). Kiểu kiểu trả người về lại cho người, trả mình về lại cho mình đấy thôi <3
Sau bao phen tả tơi, vô số lần ướt át, lắm lúc thất vọng… trước những sự việc và cách người ta đối xử với nó, thì còn làm được gì hơn ngoài việc bình thản. Im lặng không phải vì bỏ cuộc hay hèn nhát. Chỉ đơn giản vì tin vào nhân quả, tin vào cách thức vận hành của Thượng Đế mà thôi!
Như Haruki Murakami có nói trong “Kafka bên bờ biển”: “Một khi bạn đã đi qua cơn bão, bạn sẽ không còn là con người của trước đây.” Điều quan trọng, là chính bản thân đã trở nên mạnh mẽ hơn, dày dặn hơn. Bạn sẽ thôi đưa ra lời khuyên cho người khác, nhưng sẽ giỏi lắng nghe hơn (có lẽ).

What will come will come! Xin đừng quá nghĩ!
P/S: Viết cho thứ Hai cuối cùng 2025 Âm lịch.
